DUYÊN
Ngày còn đi học….
Ai sao nỡ ghét vẻ chân quê
Lòng tôi lỡ mến mái tóc thề
Thương nàng tôi quên thời ngỗ nghịch
Bên em theo bước con đường về.
Ngờ đâu sợi duyên vừa mới nối
Sao giờ đã vội chia lìa rồi
Bàng hoàng góc sân thầm lặng lẽ
“Em rồi sẽ lại ở bên tôi!”
Rồi…
Ngày tháng vội vàng dần đi qua
Hữu duyên hội ngộ chốn phồn hoa
Nghẹn ngào tràn dâng phút gặp lại
Kỉ niệm ngày nào chẳng phôi pha.
Sao mà…
Niềm vui mới về đã vội vơi
Biệt ly lỡ đến chỉ vài lời
Xa nàng lòng tôi hoài thổn thức
“Em rồi sẽ lại thuộc về tôi!”
Biết rằng…
Duyên mình chưa phải cạn từ đây
Số mệnh gặp nhau lại một ngày
Lời yêu lần đầu tôi ngỏ tiếng
Con tim mê mải trong cơn say.
Nhưng…
Trách sao cuộc đời bạc như vôi
Nàng bỏ duyên xưa bước theo người
Chốn xa lặng thầm tôi khẽ hỏi:
“Em đã mãi không còn là của tôi?”
Hôm nay được nghe 1 câu chuyện buồn, thầm nghĩ về chữ Duyên. Có câu: Gặp nhau là đã có duyên, đến được với nhau là duyên phận, xa rời nhau là duyên nợ" . Mình vốn đã từng tin vào chữ Duyên, nhưng có người đã 3 lần có duyên mà rồi vẫn chia ly, xem ra duyên phận không dễ gì mà có được. Vậy mong sao những ai còn tin vào chữ Duyên, hãy cố hết sức mình cho mối duyên đó, đừng để phải nuối tiếc mãi một mối duyên nợ.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

0 comments:
Post a Comment